#11 - Biểu tình ủng hộ Palestine hay bài Do Thái? Một góc nhìn từ nước Mỹ 

Bùi Minh Toàn

Các cuộc biểu tình chống Israel và ủng hộ Palestine đạt đỉnh điểm trong những tuần đầu của mùa xuân vừa qua, nổi bật là ở những trường đại học lớn ở Mỹ, nơi những bộ phận cấp tiến (radical) đã sử dụng khuôn viên các trường đại học lớn làm nơi để họ có thể biểu tình và trình bày những yêu sách của họ, bao gồm những điều khoản như ngừng ủng hộ các công ty có liên hệ với chính phủ Israel

Những cuộc biểu tình này sau cùng cũng bị dập tắt bởi lực lượng chức năng cũng như các nhà chức trách của các trường do có báo cáo phá hoại tài sản và tụ tập trái phép nơi công cộng. Mặc cho sự hiện diện lớn trên báo chí, truyền thông, mạng xã hội cũng như tâm thế về một cuộc “cách mạng”, những gì thấy được dường như giống tàn dư của một phong trào cánh tả ở Mỹ bắt đầu từ những năm 1990, lớn mạnh từ thời kỳ Chiến tranh Iraq và cuộc khủng hoảng tài chính, rồi đạt đến đỉnh điểm trong thời kỳ bất ổn vào cuối những năm 2010. Những người cánh tả muốn tin rằng các cuộc biểu tình cho Palestine đang tiếp thêm sinh lực cho phong trào của họ; thay vào đó, chúng đại diện cho một ngõ cụt mà phong trào sẽ không dễ dàng phục hồi, bất kể ứng cử viên nào giành chiến thắng trong cuộc bầu cử ở Mỹ vào tháng 11 tới.

Lý do lớn nhất là bởi các cuộc biểu tình cho Palestine thể hiện một hệ tư tưởng mà ngay cả những thành viên có quan điểm tiến bộ nhất trong chính phủ Mỹ, những người ủng hộ Palestine nhất, cũng khó có thể chấp nhận (hoặc ủng hộ công khai) được, chứ đừng nói đến những người ôn hòa hơn. Ngay cả khi gạt ra những thành phần đoan xuất hiện trong các cuộc biểu tình với tư tưởng bài Do Thái cũng như bày tỏ sự ủng hộ đối với Hamas và Iran sang một bên, các cuộc biểu tình vẫn bao trùm một hệ tư tưởng không thể biến thành sự thật được. Chúng đại diện cho một quan điểm về chính sách đối ngoại theo chiều hướng chống Mỹ mà không người Mỹ nào sẽ ủng hộ, và một loạt các yêu cầu không thể thực hiện được.

Vấn đề lớn nhất với phong trào biểu tình ủng hộ Palestine vừa qua là mặc dù đôi khi phong trào này kêu gọi ngừng bắn, nhưng lại ủng hộ một cuộc đấu tranh vũ trang bạo lực chống lại Israel và bất kỳ quốc gia nào ủng hộ Israel. Ngay sau vụ tấn công ngày 7 tháng 10, nhiều người biểu tình cánh tả, bao gồm cả một loạt các chi nhánh của Tổ Chức Xã Hội Dân Chủ Mỹ (DSA), một tổ chức chính trị khuynh hướng cánh tả ủng hộ Palestine, đã đứng ra ủng hộ bạo lực - ngay cả trước khi Israel phản công trở lại.

Khi chiến dịch của Israel ở Gaza ngày càng gia tăng, phong trào phản chiến chuyển sang kêu gọi ngừng bắn. Nhưng khi Hamas từ chối hết lần này đến lần khác các đề xuất ngừng bắn, những người biểu tình dần rời xa thông điệp này, và thông điệp thậm chí mang tính hiếu chiến hơn đã trở thành thông lệ. Câu khẩu hiệu của nhóm cực đoan đã được sửa đổi thành "Al-Qassam, các bạn khiến chúng tôi tự hào, hãy giết một người lính khác ngay bây giờ." Một người khác kêu gọi "Hãy đốt cháy Tel Aviv thành tro bụi.” Những người biểu tình nhảy theo lời nhạc rap tuyên bố “Israel gon’ die bitch.” Nhiều người biểu tình hô vang “intifada, cách mạng” hoặc kêu gọi “toàn cầu hóa intifada”. Một căn lều ở Columbia có tấm biển đề cập đến “những kẻ cặn bã của các quốc gia và những con lợn trên Trái đất”, tuyên bố rằng “thiên đường nằm trong bóng của những thanh kiếm”. Những người biểu tình khác tuyên bố rằng ngày 7 tháng 10 sẽ là ngày bắt đầu một cuộc cách mạng toàn cầu.

Có nhiều dấu hiệu cho thấy đây không phải là một phong trào hòa bình hay một phong trào phản chiến. Đây là một phong trào bạo lực, ủng hộ chiến tranh. Những người biểu tình ủng hộ Palestine muốn nhiều hơn việc trục xuất quân đội Israel khỏi Gaza và Bờ Tây; họ muốn Israel bị một lực lượng vũ trang tiêu diệt, bởi vì họ tin rằng đất đai của Israel thuộc về nhân dân Palestine.

Một phong trào ủng hộ việc tiêu diệt một quốc gia-dân tộc bằng vũ lực được cộng đồng quốc tế công nhận sẽ gặp bất lợi về mặt đạo đức. Sự “tiêu diệt” đó chắc chắn sẽ bao gồm việc tàn sát rất nhiều người Israel và thanh lọc sắc tộc đối với hầu hết những người còn lại - một sự tàn bạo thậm chí còn lớn hơn những gì Israel hiện đang tàn phá Gaza. Và nó cũng sẽ đảo ngược chuẩn mực quốc tế về chủ lãnh thổ vốn đã phổ biến rộng rãi kể từ Thế chiến II - quan điểm cho rằng các quốc gia không nên bị xâm lược và tiêu diệt.

Israel chắc chắn đã vi phạm quy định đó khi chiếm đất ở Bờ Tây, nhưng việc hủy diệt Israel nhằm nhân danh đòi lại đất đai cho người Palestine theo chủ nghĩa đòi lại đất đai sẽ vi phạm quy tắc đó ở mức độ thậm chí còn lớn hơn. Do đó, những người biểu tình ở Palestine đang sử dụng một hành động tàn bạo như một cái cớ để kêu gọi những hành động tàn bạo thậm chí còn lớn hơn. Điều đó không chỉ vô nhân đạo; đó là một lời mời đến sự hỗn loạn toàn cầu. Đó là lời kêu gọi quay trở lại “luật rừng”, nơi các quốc gia thúc đẩy yêu sách về những vùng đất cổ xưa bằng các cuộc xâm lược, thanh lọc sắc tộc và diệt chủng. Đó không phải là một tương lai mà hầu hết mọi người trên thế giới đều mong muốn, và việc nhấn mạnh vào nó sẽ đảm bảo rằng những người biểu tình ở Palestine bị nhiều người coi là những kẻ cực đoan.

Trên hết, những người biểu tình ở Palestine đã biến phong trào của họ trở thành một phong trào chống Mỹ rõ ràng. Câu khẩu hiệu “Cái chết cho nước Mỹ, cái chết cho Israel” của chính phủ Iran đã xuất hiện tại một số cuộc biểu tình. Những người cánh tả thường xuyên đăng bài trên mạng xã hội về việc chính nghĩa của người Palestine cuối cùng sẽ dẫn đến sự hủy diệt của nước Mỹ.

Những vấn đề cơ bản này đã đủ để đẩy các cuộc biểu tình ở Palestine vào phía cực đoan. Nhưng trên hết, những người biểu tình dường như không có ý tưởng thực sự về cách đi từ một khu lều trại trên bãi cỏ của trường đại học đến mục tiêu tiêu diệt Israel. Các cuộc biểu tình ở Columbia đã bắt đầu vì một số sinh viên nhận ra rằng quỹ tài trợ của trường đại học sở hữu cổ phần của một số quỹ ETF, bao gồm cổ phần của các công ty bán thiết bị cho quân đội Israel. Ý tưởng cho rằng việc thoái vốn khỏi các quỹ ETF đó sẽ gây bất lợi cho Lực Lượng Phòng Vệ Israel (IDF) theo bất kỳ cách nào cho thấy sự hiểu lầm sâu sắc về cách thức hoạt động của tài chính. Trong khi đó, các yêu cầu phản kháng khác lại rất khó hiểu, chẳng hạn như kêu gọi chấm dứt tình trạng “chiếm đất” ở Harlem, New York.

Nói cách khác, những người biểu tình ở Palestine không biết họ yêu cầu gì hoặc tại sao, ngoài việc hủy diệt Israel và có thể cả nước Mỹ - những thứ mà không quản trị viên đại học, hội đồng thành phố hoặc công ty công nghệ nào có thể cung cấp cho họ.

Và sau đó, tất nhiên, có chủ nghĩa bài Do Thái. Chắc chắn, việc chống lại Israel vốn không phải là chống Do Thái, nhưng những cuộc biểu tình ở Palestine này đã tạo ra nền tảng cho chủ nghĩa chống Do Thái trỗi dậy. Một lời kêu gọi nổi bật là “Yehudim, Yehudim, hãy quay trở lại Ba Lan.” Một người khác kêu gọi người Do Thái “Quay trở lại Châu Âu”, tuyên bố rằng họ “không có văn hóa” và tất cả những gì họ làm là “thuộc địa hóa” (Lưu ý: Hơn một nửa số người Do Thái ở Israel có nguồn gốc từ người Trung Đông chứ không phải người Châu Âu). Trong khi đó, có rất nhiều báo cáo về việc học sinh bị hành hung vì đội mũ tôn giáo của người Do Thái, bị đe dọa vì đeo vòng cổ hình ngôi sao Do Thái, v.v.

Tất nhiên vẫn có một số người Do Thái tham gia biểu tình. Và nhiều người biểu tình có lẽ thấy những giọng điệu bài Do Thái khó chịu và vô ích. Nhưng mức độ mà chủ nghĩa bài Do Thái đã tìm thấy một không gian an toàn và một nền tảng vững chắc tại các sự kiện này cho thấy rằng các cuộc biểu tình về cơ bản không có khả năng kiểm soát giọng điệu của họ hoặc duy trì thông điệp. Điều này cho thấy phong trào ủng hộ Palestine ở Hoa Kỳ là một loại phong trào hỗn loạn, vô tổ chức và không bao giờ có thể xoa dịu hay thương lượng được.

Tựu chung lại, phong trào biểu tình cho Palestine sẽ không thể giành được nhiều chiến thắng và có thể sẽ không được nhớ đến như một trong những phong trào tích cực bởi hậu thế. Tất cả những gì nó làm là tạo ra một cảnh tượng buồn bã, gây ra một số sự bất tiện khiến nhiều người phát điên và làm mất uy tín của phong trào cánh tả Mỹ đầu thế kỷ 21. 

Bùi Minh Toàn là sinh viên năm thứ 3 ngành Khoa học Chính trị, Đại Học DePauw, bang Indiana, Mỹ. Các mối quan tâm nghiên cứu lớn của Toàn xoay quanh các vấn đề quân sự và an ninh quốc tế.

Previous
Previous

#12 - Khủng hoảng chính trị tại Đức và những ngã rẽ

Next
Next

#10 - Tập trận lớn, NATO muốn gì?